Ly kỳ: 17 năm mới kết án được bị can tội lừa đảo

ngày 08/08/2014

Vụ án xảy ra từ năm 1996, đến năm 1997, cơ quan cảnh sát điều tra có quyết định khởi tố vụ án. Tuy nhiên,  sau nhiều lần bị khởi tố bị can, bị bắt tạm giam rồi lại tạm đình chỉ bị can, phục hồi điều tra bị can…, mãi tới 17 năm sau, Hóa mới chính thức bị kết án 3,5 năm tù giam cho hành vi Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.

Ly kỳ: 17 năm mới kết án được bị can tội lừa đảo

Sáng nay, TAND TP. Hà Nội đã đưa ra xét xử vụ án Nguyễn Văn Hóa (SN 1950, trú tại phường Đông Hưng Thuận, quận 12, TP. HCM) bị truy tố vì hành vi phạm tội từ năm 1996.

Trước đó, vợ của Hóa, Đỗ Thị Thuận (SN 1953, quận Hồng Bàng, TP. Hải Phòng) đã tuyên phạt mức án tù chung thân vì phạm tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Người đàn bà này từng là giáo viên, sau đó bỏ nghề lên Móng Cái, Quảng Ninh “đánh” quần áo đi các tỉnh. Năm 1997, Thuận ôm hàng chục cây vàng và 600 triệu đồng của nhiều người rồi bỏ trốn, lẩn tránh lệnh truy nã trong suốt 15 năm mới bị bắt.

Quá trình lẩn trốn lệnh truy nã, Thuận tiếp tục thực hiện hành vi lừa đảo với số tiền lên tới hành chục tỷ đồng.

Vì có dính líu đến hành vi phạm tội của vợ, Nguyễn Văn Hóa cũng bị truy tố tội danh Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.

Cụ thể, năm 1996, Đỗ Thị Thuận, vợ của Nguyễn Văn Hóa thường xuyên đến mua hàng của anh Hoàng Kim Hải và chị Trịnh Thu Lan tại cửa hàng kinh doanh mỹ phẩm ở chợ Ngã Tư Sở. Dù chẳng kinh doanh buôn bán gì, nhưng Thuận vẫn tự xưng là Phó giám đốc Công ty Vàng bạc đá quý, có nhu cầu cần tiền để mở xưởng chế tác kim hoàn, đá quý.

Thuận đặt vấn đề vay tiền và được anh Hải, chị Lan cho vay 20.000 USD. Ngày 28/10/1996, tại nhà riêng của hai vợ chồng Thuận, Hóa, hai bên đã viết giấy biên nhận thể hiện nội dung vay 20.000 USD, thời hạn 3 tháng.

Thuận và Hóa còn vay tiền của người thân trong gia đình anh Hải, chị Lan với số tiền là 300 triệu đồng và 12.000 USD. Do không có tiền trả nợ, Thuận và Hóa đồng ý viết giấy ủy quyền để gia đình anh Hải, chị Lan thế chấp căn nhà ở Phùng Khoang, Trung Văn, Từ Liêm, Hà Nội làm thủ tục vay tiền ngân hàng. Nhưng sau đó Thuận, Hóa lấy lại giấy tờ, không trả nợ mà bỏ trốn.

Cơ quan điều tra xác định hành vi này của Hóa phạm vào tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.

Ngoài ra, năm 1995, Thuận đã hứa hẹn với chị Hà Thị Kim Liên về việc “chạy” xuất khẩu lao động tại Hàn Quốc. Chị Liên đã đưa cho Thuận 13.700 USD, trong đó có 1.000 USD là do Hóa nhận trực tiếp. Tuy nhiên, cơ quan công tố xác định, Hóa không không biết việc lừa đảo của vợ, khi nhận tiền Hóa không biết nội dung, mục đích số tiền. Do đó, cơ quan công tố không truy tố Hóa phần hành vi nhận 1.000 USD.

Đáng chú ý, vụ án xảy ra từ năm 1996, đến năm 1997, cơ quan cảnh sát điều tra có quyết định khởi tố vụ án. Tuy nhiên, Hóa đã nhiều lần bị khởi tố bị can, bị bắt tạm giam rồi lại tạm đình chỉ bị can, phục hồi điều tra bị can… Cho đến ngày 13/11/2013, Hóa bị bắt tạm giam.

Với hành vi phạm tội nêu trên, Hóa bị tuyên phạt 3,5 năm tù giam.

Hoàng Duy

{fcomment}